Từ khi có em
Từ khi có em
Chiều thứ bảy không còn vô nghĩa nữa
Tiếng đàn chuyển âm buồn, xốn xang, mong nhớ
Đợi thời gian cháy tím lòng người.
Từ khi có em
Cuộc sống bớt đơn côi
Nỗi buồn chia hai, niềm vui nhân bội
Và thời gian vẫn mãi là tiếng gọi
Đến vô cùng đốt bỏng trái tim ta
Ta sống theo bóng đêm lẩn quất canh gà
Lối sống trước đây như người kỳ quặc
Buồn vui không phân, chìm trong đáy mắt
Trong chén rượu hờn mặn đắng ở đầu môi
Từ khi có em
Ta hiểu cuộc đời
Cũng cần có neo, cũng cần định hướng
Chiều thứ bảy ngày xưa trong hoang tưởng
Đã không còn từ khi có em
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét