Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013
TỪ KHI CÓ EM
Từ khi có em
Từ khi có em
Chiều thứ bảy không còn vô nghĩa nữa
Tiếng đàn chuyển âm buồn, xốn xang, mong nhớ
Đợi thời gian cháy tím lòng người.
Từ khi có em
Cuộc sống bớt đơn côi
Nỗi buồn chia hai, niềm vui nhân bội
Và thời gian vẫn mãi là tiếng gọi
Đến vô cùng đốt bỏng trái tim ta
Ta sống theo bóng đêm lẩn quất canh gà
Lối sống trước đây như người kỳ quặc
Buồn vui không phân, chìm trong đáy mắt
Trong chén rượu hờn mặn đắng ở đầu môi
Từ khi có em
Ta hiểu cuộc đời
Cũng cần có neo, cũng cần định hướng
Chiều thứ bảy ngày xưa trong hoang tưởng
Đã không còn từ khi có em
NOEL VẮNG CHÚA
Noel vắng Chúa
Đêm noel vắng Chúa của lòng anh
Nên tất cả đã trở thành vô nghĩa
Bước bâng quơ theo dòng đời buồn tẻ
Nhà thờ Phú Cam thừa một bóng người
Dẫu biết rằng nào đã quá xa xôi
Chỉ mới sáng nay em về ngoài nớ
Anh ở lại ôm nỗi lòng trăn trở
Đến cuối tuần ta lại gặp nhau …
Chúa của anh ơi xin nhớ cho điều
Ở đây có một con Chiên ngoan đạo
Đêm Noel đã lạc vào mộng ào
Đợi Chúa về ngay giữa thế gian
Chúa hãy cho anh gửi gắm tiếng đàn
Cùng bản tình ca giữa thánh đường thương nhớ
Đêm thánh vô cùng với bao cách trở
Đếm hạt sương buồn, mơ Chúa lên ngôi.
ĐỪNG HỎI
Đừng hỏi
Em đừng hỏi ngọn gió
Ngọn gió chỉ biết bay
Em đừng hỏi cái cây
Cái cây buồn đâu khóc?
Buồn vương trên mái tóc
Và trong mắt người thương
Đừng hỏi đá bên đường
Đừng hỏi mưa bên suối
Đá biết đâu đứng đợi?
Mưa biết đâu buồn đau?
Và mây trôi trên đầu
Biết đâu tình đang chết?
Em đừng hỏi ai hết
Hãy hỏi ở chính em
Vì sao nắng bên thềm
Không làm khô giọt lệ?
Vì sao em đơn lẻ
Dẫu đang kề bên tôi?
GIỌT MƯA ĐẦU MÙA
Giọt mưa đầu mùa
Những giọt mưa đầu mùa
Thường làm đau cây lúa
Những giọt mưa đầu mùa
Thường gợi buồn đêm thâu
Những giọt mưa đầu mùa
Giọt nước mắt thương đau
Chảy dài theo năm tháng
Cho tình yêu xanh màu
Những giọt mưa đầu mùa
Rơi nhanh, rơi hối hà
Xóa tan mối tình đầu
Cuốn trôi như chiếc lá …
Những giọt mưa đầu mùa
Còn làm đau lòng nhau
Nhiều hơn, nhiều hơn nữa
Khi tình yêu phai màu
Em ơi tình ta đó
Có phải mưa đầu mùa?
Đến nhanh và đi vội
Để ta buồn ngẩn ngơ?
MÙA THU LÁ BAY
Mùa thu lá bay
Chờ đợi mà chi cũng thế thôi
Mùa thu xưa đã chết lâu rồi
Trong từng chiếc lá vàng bay ấy
Xa mãi ngàn xa, em với tôi
Có lúc nào em thấy luyến lưu
Thành vắng chiều thu với những chiều
Lá dừa nghiêng ngả theo làn gió
Bèo dạt mây đùa, nắng hắt hiu?
Em có buồn không khi bóng lẻ
Ngã dài bên tường đá rêu xanh
Và lối mòn xưa, nay vắng vẻ
Những tiếng vui đùa lấp cỏ tranh?
Anh đã xa rồi nơi chốn xưa
Quả xanh không chín lúc mong chờ
Cho nên hè tới đành sai hẹn
Thu đến ôm sầu với ngẩn ngơ
Giờ gió thu về với cố đô
Em có buồn không? Có làm thơ?
Trong những đêm buồn đang se lạnh
Có gọi tên thầm trong giấc mơ?
Ta tạm biệt nhau chẳng hẹn ngày
Nhớ nhau nhìn theo lá me bay
Cuộc vui ngày ấy giờ đôi ngã
Ta mất nhau rồi, em có hay?
LỮ QUÁN CHIỀU THU
Lữ quán chiều thu
Lữ khách dừng chân nơi quán trọ
Ngựa người lấm bụi chốn đường xa
Khói giăng mờ mịt, hoàng hôn xuống
Thấp thoáng hàng cây bóng trăng ngà
Đâu đó còn vang vọng tiếng tiêu
Hòa theo tiếng sóng vỗ ban chiều
Như tỉnh, như say lòng hiệp khách
Đã bao giờ biết đến tình yêu?
Những tưởng đời phiêu chẳng tương lai
Chẳng cần tình ái, chắng ngày mai
Mặt cho phong vũ đưa đây đó
Đua tài, thử sức thỏa chí trai
Sao bổng chiều nay, trước cảnh này
Tâm hồn như được nhẹ cánh bay
Quên đi những lúc so gươm kiếm
Ác đấu giờ đây tợ bước đày
Lữ quán chiều thu thật tuyệt vời
Cho người quên hết chuyện muôn nơi
Đi vào trong mộng trong ưu ái
Gửi trọn lòng riêng, đến với đời
Cho người lữ khách quen gươm giáo
Quay về làm bạn với cỏ hoa
Bước chân phiêu bạt như dừng hẳn
Giang hồ xao động bởi tiếng ca.
HƯƠNG HOA NGỌC LAN
Hương hoa Ngọc Lan
Chiều khi hương Ngọc Lan bay
Thành Nội thu về trở gió
Rải cánh hoa dày trên cỏ
Là khi tôi bước một mình
Đi tìm dấu gót chân xinh
Vô tình Nàng Thơ để lại
Trên nụ Ngọc Lan vừa hái
Ngạt ngào hương bốc men say
Dẫu đã có lần vương vấn
Thành Nội về chiều đẹp lắm
Cùng ai chia sẻ nỗi lòng
Bài thơ viết mãi chưa xong
Và ngày mai này không lẽ
Chì còn hương Ngọc Lan bay?
THƠ THỜI SINH VIÊN
Tặng em nắng hạ quê người
Nắng hạ ngày xưa tôi tặng em
Còn không cánh nắng nở bên thềm?
Còn không ánh mắt ngày xưa ấy
Giận dỗi làm tôi yêu nắng thêm
Chắc lẽ bây giờ hạ đã sang
Em buồn nhìn nắng hạ lang thang
Hay sầu vơ vẩn chiều đơn lẻ
Mây ngẩn ngơ bay đợi gió ngàn
Mây vẫn vờn bay đỉnh Hải Vân
Gió ngàn cửa Thuận đã chậm chân
Ngày buồn đất Huế hoài hương ấy
Nắng hạ tìm nhau gọi vạn lần
Nắng gửi cho em lắm tiếng ve
Và ngàn cánh phượng sắc đang khoe
Ngày về chắc chẳng còn xa nũa
Hãy giữ nghe em chút nắng hè!
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013
ANH CÓ VỀ QUẢNG TRỊ VỚI EM
KHÔNG?
Anh có về Quảng Trị với em không?
Quê em nghèo quanh năm đầy nắng gió
Cứ hè về vùng đất như cháy đỏ
Nóng gió Lào anh chịu nổi hay không?
Anh có về Quảng Trị với em không?
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá.
Yêu cuộc sống mọi người, yên bình là tất cả
Vật chất vô thường … anh có biết không?
Quảng Trị quê em không có những dòng sông
Dài và rộng như Hồng Hà, Mê Kông đâu anh ạ.
Nhưng em thích con sông Hiếu, chiều êm ả
Nơi gắn liền những kỷ niệm tuổi ấu thơ.
Anh nhớ về đừng để em chờ
Khi lang thang trên những con đường nhỏ
Ánh mắt long lanh, trái tim bỏ ngỏ,
Trông ngóng, hững hờ trôi theo nước Hiền Lương.
Anh nhớ về nghe anh, hỡi người thương!
Em sẽ kể anh nghe chuyện Trường Sơn Hùng Vĩ,
Bao khó khăn, cách ngăn … luôn bền bỉ
Rồi những người yêu nhau cũng đến được với nhau!
Anh nói: quen anh thôi mà đôi má đã nhuốm màu,
“Hồng yêu thương” ... khi nào em cũng không biết nữa.
Thôi anh cứ về đi ... Quảng Trị là như rứa!
Chỉ biết yêu âm ỉ, thâm trầm, như ngọn lửa mùa đông.
Quê em nghèo quanh năm đầy nắng gió
Cứ hè về vùng đất như cháy đỏ
Nóng gió Lào anh chịu nổi hay không?
Anh có về Quảng Trị với em không?
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá.
Yêu cuộc sống mọi người, yên bình là tất cả
Vật chất vô thường … anh có biết không?
Quảng Trị quê em không có những dòng sông
Dài và rộng như Hồng Hà, Mê Kông đâu anh ạ.
Nhưng em thích con sông Hiếu, chiều êm ả
Nơi gắn liền những kỷ niệm tuổi ấu thơ.
Anh nhớ về đừng để em chờ
Khi lang thang trên những con đường nhỏ
Ánh mắt long lanh, trái tim bỏ ngỏ,
Trông ngóng, hững hờ trôi theo nước Hiền Lương.
Anh nhớ về nghe anh, hỡi người thương!
Em sẽ kể anh nghe chuyện Trường Sơn Hùng Vĩ,
Bao khó khăn, cách ngăn … luôn bền bỉ
Rồi những người yêu nhau cũng đến được với nhau!
Anh nói: quen anh thôi mà đôi má đã nhuốm màu,
“Hồng yêu thương” ... khi nào em cũng không biết nữa.
Thôi anh cứ về đi ... Quảng Trị là như rứa!
Chỉ biết yêu âm ỉ, thâm trầm, như ngọn lửa mùa đông.
Phóng tác
dựa theo tác phẩm cùng tên nhặt được trên mạng (chưa biết tên tác giả)
Anh có về Quảng Trị với em
không?
Quê em nghèo,khô cằn ,quanh năm đầy mưa gió
Cứ hè về cả vùng đất như cháy đỏ
Gió Lào nóng lắm,liệu anh có chịu nổi hay không ?
Anh có về Quảng Trị với em không?
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá
Tình yêu cuộc sống mọi người quý trọng hơn cả
Vật chất vô thường, anh có biết không?
Quảng Trị quê em không có những con sông
Dài và rộng như sông Hồng, sông Mê Kông đâu anh ạ
Nhưng em rất thích con sông Hiếu êm ả
Nơi tuổi thơ gắn chặt những kỷ niệm học trò.
Anh nhớ về đừng để em mong
Khi lang thang giữa những con đường nhỏ
Ánh mắt long lanh ngọt ngào người con gái
Trông ngóng , hững hờ trôi theo câu hò bến Hiền Lương .
Anh nhớ về nghe hỡi người thương
Em sẽ kể anh nghe chuyện tình dãy Trường Sơn hùng vĩ
Bao khó khăn, ngăn cách vẫn bền bỉ
Rồi những người yêu thương cũng đến được với nhau .
Anh nói rằng : Quen anh đôi má em đã nhuộm màu
"Hồng yêu thương" - khi nào em cũng không biết nữa...
Thôi cứ về đây đi, ở Quảng Trị anh sẽ hiểu
Cõi lòng em như ngọn sóng biển yêu thương...
Quê em nghèo,khô cằn ,quanh năm đầy mưa gió
Cứ hè về cả vùng đất như cháy đỏ
Gió Lào nóng lắm,liệu anh có chịu nổi hay không ?
Anh có về Quảng Trị với em không?
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá
Tình yêu cuộc sống mọi người quý trọng hơn cả
Vật chất vô thường, anh có biết không?
Quảng Trị quê em không có những con sông
Dài và rộng như sông Hồng, sông Mê Kông đâu anh ạ
Nhưng em rất thích con sông Hiếu êm ả
Nơi tuổi thơ gắn chặt những kỷ niệm học trò.
Anh nhớ về đừng để em mong
Khi lang thang giữa những con đường nhỏ
Ánh mắt long lanh ngọt ngào người con gái
Trông ngóng , hững hờ trôi theo câu hò bến Hiền Lương .
Anh nhớ về nghe hỡi người thương
Em sẽ kể anh nghe chuyện tình dãy Trường Sơn hùng vĩ
Bao khó khăn, ngăn cách vẫn bền bỉ
Rồi những người yêu thương cũng đến được với nhau .
Anh nói rằng : Quen anh đôi má em đã nhuộm màu
"Hồng yêu thương" - khi nào em cũng không biết nữa...
Thôi cứ về đây đi, ở Quảng Trị anh sẽ hiểu
Cõi lòng em như ngọn sóng biển yêu thương...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


