Lữ quán chiều thu
Lữ khách dừng chân nơi quán trọ
Ngựa người lấm bụi chốn đường xa
Khói giăng mờ mịt, hoàng hôn xuống
Thấp thoáng hàng cây bóng trăng ngà
Đâu đó còn vang vọng tiếng tiêu
Hòa theo tiếng sóng vỗ ban chiều
Như tỉnh, như say lòng hiệp khách
Đã bao giờ biết đến tình yêu?
Những tưởng đời phiêu chẳng tương lai
Chẳng cần tình ái, chắng ngày mai
Mặt cho phong vũ đưa đây đó
Đua tài, thử sức thỏa chí trai
Sao bổng chiều nay, trước cảnh này
Tâm hồn như được nhẹ cánh bay
Quên đi những lúc so gươm kiếm
Ác đấu giờ đây tợ bước đày
Lữ quán chiều thu thật tuyệt vời
Cho người quên hết chuyện muôn nơi
Đi vào trong mộng trong ưu ái
Gửi trọn lòng riêng, đến với đời
Cho người lữ khách quen gươm giáo
Quay về làm bạn với cỏ hoa
Bước chân phiêu bạt như dừng hẳn
Giang hồ xao động bởi tiếng ca.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét