Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

ANH CÓ VỀ QUẢNG TRỊ VỚI EM KHÔNG?

Anh có về Quảng Trị với em không?
Quê em nghèo quanh năm đầy nắng gió
Cứ hè về vùng đất như cháy đỏ
Nóng gió Lào  anh chịu nổi hay không?

Anh có về Quảng Trị với em không?
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá.
Yêu cuộc sống mọi người, yên bình là tất cả
Vật chất vô thường … anh có biết không?

Quảng Trị quê em không có những dòng sông
Dài và rộng như Hồng Hà, Mê Kông đâu anh ạ.
Nhưng em thích con sông Hiếu, chiều êm ả
Nơi gắn liền những kỷ niệm tuổi ấu thơ.

Anh nhớ về đừng để em chờ
Khi lang thang trên những con đường nhỏ
Ánh mắt long lanh, trái tim bỏ ngỏ,
Trông ngóng, hững hờ trôi theo nước Hiền Lương.

Anh nhớ về nghe anh, hỡi người thương!
Em sẽ kể anh nghe chuyện Trường Sơn Hùng Vĩ,
Bao khó khăn,  cách ngăn … luôn bền bỉ
Rồi những người yêu nhau cũng đến được với nhau!

Anh nói: quen anh thôi mà đôi má đã nhuốm màu,
“Hồng yêu thương” ... khi nào em cũng không biết nữa.
Thôi anh cứ về đi ... Quảng Trị là như rứa!
Chỉ biết yêu âm ỉ, thâm trầm, như ngọn lửa mùa đông.

Phóng tác da theo tác phm cùng tên nht đưc trên mạng (chưa biết tên tác giả)


Anh có về Quảng Trị với em không? 
Quê em nghèo,khô cằn ,quanh năm đầy mưa gió 
Cứ hè về cả vùng đất như cháy đỏ 
Gió Lào nóng lắm,liệu anh có chịu nổi hay không ? 

Anh có về Quảng Trị với em không? 
Nơi rừng thông không bao giờ rơi hết lá 
Tình yêu cuộc s
ống mọi người quý trọng hơn cả 
Vật chất vô thường, anh có biết không? 

Quảng Trị quê em không có những con sông 
Dài và rộng như sông Hồng, sông Mê Kông đâu anh ạ 
Nhưng em rất thích con sông Hiếu êm ả 
Nơi tuổi thơ gắn chặt những kỷ niệm học trò. 
Anh nhớ về đừng để em mong 
Khi lang thang giữa những con đường nhỏ 
Ánh mắt long lanh ngọt ngào người con gái 
Trông ngóng , hững hờ trôi theo câu hò bến Hiền Lương . 

Anh nhớ về nghe hỡi người thương 
Em sẽ kể anh nghe chuyện tình dãy Trường Sơn hùng vĩ 
Bao khó khăn, ngăn cách vẫn bền bỉ 
Rồi những người yêu thương cũng đến được với nhau . 

Anh nói rằng : Quen anh đôi má em đã nhuộm màu 
"Hồng yêu thương" - khi nào em cũng không biết nữa... 
Thôi cứ về đây đi, ở Quảng Trị anh sẽ hiểu 
Cõi lòng em như ngọn sóng biển yêu thương... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét